Chương 3: Dungeon Fighter Online

[Dịch] Không Tốt Nghiệp Đại Học, Dựa Vào Đâu Leo Lên Forbes

Dữ Thiên Cạnh Tự Do

9.914 chữ

26-04-2026

Chương 3: Dungeon Fighter Online

Khác với những quán net kiểu mới sau này, không khí trong quán net thời điểm đó vô cùng ngột ngạt.

Mùi thuốc lá, mùi mì gói, cả mùi mồ hôi trộn lẫn vào nhau. Tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên không dứt bên tai.

“Vãi, Mãnh Long Rớt Mạng Trảm!”

“Thằng cầm ống thép kia là cái quái gì vậy, sao mạnh thế?”

Thi thoảng lại vang lên mấy câu chửi thề liên tiếp, còn có mấy thanh niên Smart để tóc mái xéo đang điên cuồng đập bàn phím.

Đủ mọi hạng người, loại nào cũng có. Đây cũng là lý do cứ hễ con cái đi quán net là bố mẹ lại nghĩ chắc chắn chẳng học được gì tử tế.

Trả tiền, mở máy xong, Lâm Uyên ngồi xuống chiếc ghế sofa hơi lún, nhìn chằm chằm vào khung đăng nhập có hình chim cánh cụt đang nhấp nháy trên màn hình.

Nhập tài khoản, mật khẩu.

“Khụ…”

Khoảnh khắc đăng nhập thành công, Lâm Uyên suýt nữa sặc chết.

Góc trên bên phải màn hình, ảnh đại diện trắng đen đang nhấp nháy.

Biệt danh: 『Nga Vi Thùy Ai』

【﹎. Chẳng phải tôi không yêu, chỉ là yêu đã hóa bi thương. メ﹏】

Lâm Uyên cảm thấy da đầu tê rần, ngón chân trong đôi giày Warrior co quắp, cào chặt xuống đế giày.

Một cảm giác xấu hổ thuộc về linh hồn bốn mươi ba tuổi, xuyên qua hai mươi lăm năm thời gian, tát thẳng vào mặt hắn một cú đau điếng.

Ngạt thở thật sự.

Hắn nhanh chóng rê chuột, cứ như đang xử lý mã độc nào đó, lập tức xóa sạch dòng hỏa tinh văn kia, rồi đổi tên tài khoản thành “LY” đơn giản nhất.

Làm xong tất cả, Lâm Uyên tựa lưng vào ghế, thở phào một hơi.

Nhìn đám người cuồng nhiệt xung quanh, ánh mắt Lâm Uyên dần lắng lại.

Năm 2009.

Năm nay, Bitcoin vừa mới ra đời chưa lâu, nhưng cho dù bây giờ hắn mua vào thì cũng phải rất lâu sau mới có thể đổi thành tiền mặt.

Năm nay, thị trường chứng khoán sẽ có vài đợt sóng lớn, nhưng kiếp trước hắn không chơi chứng khoán, căn bản chẳng hiểu gì.

Đùa chứ, ai kiếm được tiền trên thị trường chứng khoán A-share thì đúng là thần tiên.

Hắn chỉ nhớ mang máng mấy thứ như Maozi, chim cánh cụt sau này sẽ cất cánh, nói chung là tăng rất mạnh.

Những gì hắn nhớ được đều là chuyện xảy ra trong vài năm gần thời điểm trước khi trọng sinh, ví dụ như Nvidia gì đó.

Nhưng lúc này còn quá sớm. Tương lai có ích thật đấy, nhưng chẳng giải quyết được khó khăn trước mắt.

Dù sao, nếu không thể nhanh chóng kiếm được chút tiền, cuộc sống trong nhà vẫn sẽ không được cải thiện, bố mẹ vẫn sẽ mất sớm, em gái cũng vẫn sống không ra gì.

Nghĩ đến đây, Lâm Uyên lại nhanh chóng sắp xếp ký ức.

Năm sau có World Cup, nhưng hắn cũng không xem bóng đá. Điều duy nhất còn nhớ được là có một trận Brazil đá với Đức.

Cuối cùng là 7-1 hay 7-2 gì đó, hắn cũng không nhớ rõ, hình như còn chẳng phải năm 2010.

Số xổ số thì hắn càng chẳng nhớ nổi một dãy nào. Ai rảnh mà đi nhớ mấy thứ đó thì cũng đỉnh thật.

Trọng sinh rồi, hình như cũng chẳng có gì ghê gớm.

Hắn vẫn chỉ là một người bình thường, không có gì đặc biệt. Cùng lắm thì mua ít Bitcoin, rồi chờ tăng giá.

Hoặc vay tiền mua nhà, đến lúc giá cao thì bán chốt lời.

Vắt óc suy nghĩ hồi lâu vẫn chẳng nảy ra được cách nào.

Lâm Uyên lắc đầu, thở dài một hơi, rồi nhìn sang Vương Lâm bên cạnh.

Thằng nhóc này đang điều khiển một Red Eye, vụng về chạy qua chạy lại trong bản đồ, gõ bàn phím ầm ầm. Vì mấy đồng kim tệ rơi dưới đất mà còn cố ý chạy ngược lại nhặt.

“Cái hình ảnh này đúng là hết chỗ nói.” Lâm Uyên thầm nhận xét trong lòng.

Internet năm 2009 mới chỉ vừa bắt đầu phát triển. Game thời điểm này, dù là đồ họa hay giao diện, đều còn rất thô sơ.Một người đến từ tương lai mà nhìn lại hiện tại chắc chắn sẽ thấy không chịu nổi, đúng kiểu trình chiếu từng khung hình.

Nhưng người sống ở năm 2009 thì không nghĩ vậy.

Nghĩ đến đây, trong đầu Lâm Uyên chợt lóe lên. Không đúng, sao hắn lại quên mất, ông đây là lập trình viên mà!

Mắt Lâm Uyên lập tức sáng lên.

Đúng rồi, sao hắn lại quên mất nghề cũ của mình chứ?

Dù ở tương lai hắn chẳng là cái thá gì, nhưng đặt vào năm 2009 thì chẳng khác nào giáng chiều đả kích!

Cơ chế bảo vệ game thời này là cái gì?

Hệ thống TP còn chưa tiến hóa, mã hóa bộ nhớ thì gần như mở toang cửa.

Ánh mắt vốn hơi mờ mịt, không biết phải làm gì của Lâm Uyên lập tức thay đổi, thay vào đó là vẻ phấn khích.

“Cách kiếm tiền chẳng phải ở ngay đây sao?”

Cơ chế bảo vệ TP của chim cánh cụt lúc này trong mắt hắn chẳng khác nào không tồn tại.

Mấy tựa game đang hot hiện giờ, hắn đều có thể viết script. Trò này từng tạo ra không biết bao nhiêu huyền thoại kiếm tiền.

Là tựa game đầu tiên Lâm Uyên từng chơi, nên hắn nhớ đặc biệt sâu.

Dungeon Fighter Online, ra mắt công khai năm 2008, nhanh chóng làm mưa làm gió khắp cả nước.

Trong quán net, mười người thì có chín người chơi. Điều buồn cười nhất ở tựa game này chính là khai quải.

Game khác mà khai quải, kiểu gì người chơi cũng hỏi thăm bố mẹ mày.

Còn game này mà khai quải, người ta chỉ hỏi: “Có ổn không? Anh em kéo tôi với.”

Nghĩ đến đây, Lâm Uyên không nhịn được muốn bật cười.

“Vương Lâm, mày cứ chơi đi.”

Lâm Uyên không mở game, mà thành thạo bật trình duyệt.

Hắn tải vài công cụ phát triển cơ bản: CE, OD, cùng một trình biên dịch C++ bản rút gọn.

“Mày không chơi à? Vậy mở máy làm gì?”

Vương Lâm đang bận túi bụi vẫn quay đầu hét một câu: “Đừng có phí tiền!”

“Kệ tao, tao có việc.”

Lâm Uyên đáp bừa một câu, rồi đeo tai nghe lên, ngăn hết tiếng ồn xung quanh.

Màn hình lập tức chuyển sang đủ loại cửa sổ nền đen chữ trắng.

Lâm Uyên khẽ đặt tay lên bàn phím, hít sâu một hơi.

Lâu lắm rồi mới gặp lại.

Bước đầu tiên, tìm địa chỉ cơ sở.

Lâm Uyên thành thạo mở CE, gắn tiến trình trò chơi.

“Máu nhân vật... tìm kiếm giá trị.”

“Thay đổi, tìm kiếm lại.”

“Chuyển đổi hệ thập lục phân...”

Ánh mắt hắn chăm chú, trong đầu nhanh chóng dựng lên mô hình dữ liệu của trò chơi này.

Cơ chế bảo vệ bộ nhớ của game năm 2009 đúng là có thể nói “ngây thơ trong sáng”.

Lâm Uyên gần như chẳng tốn bao nhiêu công sức đã xác định được địa chỉ cơ sở và độ lệch của tọa độ nhân vật.

“Có tọa độ là tìm đường được rồi.”

Khóe môi Lâm Uyên khẽ nhếch lên, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, từng dòng code tuôn ra.

Hắn không vội viết chức năng, mà làm mô phỏng trước.

Đây là logic mà script đời sau mới có, không phải kiểu Án Kiện Tinh Linh cứng nhắc, mà là mô phỏng phán đoán của con người.

If (số lượng quái vật > 0) { tung kỹ năng A } else { di chuyển đến phòng tiếp theo }

If (HP < 30%) { tự động uống thuốc }

Bước thứ hai, Hook phán định tấn công.

Đây là phần khó nhất, cũng là mấu chốt nhất.

Phải tìm được lời gọi tấn công, tức là điểm vào hàm gây sát thương trong game.

Lâm Uyên mở OD, đối diện với màn hình dày đặc lệnh hợp ngữ, ánh mắt trở nên sắc bén.Người khác nhìn vào chắc đã hoa mắt chóng mặt từ lâu, nhưng trong mắt Lâm Uyên, những lệnh MOV, CALL, JMP này chẳng khác nào từng tấm bản đồ rõ ràng.

“Tìm thấy rồi.”

Chỉ mất vỏn vẹn hai mươi phút, Lâm Uyên đã lôi ra chính xác một dòng mã giữa cả đống ký tự rối tung.

Đó chính là cốt lõi của phán định tấn công.

Không chỉnh sửa chỉ số sát thương. Một là dễ bị khóa tài khoản, hai là phạm pháp, thuộc dạng phần mềm thứ ba.

Chỉ cần để script gọi được chính xác lệnh tấn công này là đủ.

Bước thứ ba, đóng gói.

Tốc độ tay của Lâm Uyên càng lúc càng nhanh, ánh sáng từ màn hình hắt lên mặt hắn.

Hắn đang viết một giao diện UI đơn giản.

Không cần màu mè, chỉ cần hiệu quả.

“Phạm vi tự động nhặt... mở rộng ra toàn màn hình.”

“Thời gian hồi chiêu kỹ năng... thêm độ trễ ngẫu nhiên cấp mili giây, mô phỏng thao tác thủ công.”

Không chỉ phải dùng được, mà còn phải khiến cho dù GM có tới, nhìn dữ liệu backend cũng thấy giống hệt người thật đang chơi.

Một giờ sau.

Lâm Uyên gõ phím Enter cuối cùng.

Biên dịch, chạy chương trình.

Một cửa sổ nhỏ màu xám chỉ bằng lòng bàn tay bật ra, trên đó chỉ có hai nút: [Khởi động], [Dừng].

Lâm Uyên đăng nhập game, tạo một acc phụ, vào phó bản, rồi bấm [Khởi động].

Hắn rời hai tay khỏi bàn phím, cầm lon nước ngọt bên cạnh lên uống một ngụm.

Trên màn hình, nhân vật tên [Nga Vi Thùy Ai] bắt đầu di chuyển.

Nó lao thẳng về phía đám quái theo một lộ trình cực kỳ chính xác, cực kỳ hiệu quả.

Tụ quái, đánh thường, nhảy lùi hủy cứng đơ, tiếp chiêu.

Mượt như nước chảy mây trôi.

Ngay cả kim tệ rơi trên đất cũng được tự động hút vào ba lô ngay khoảnh khắc quái vật ngã xuống.

Không có bất cứ động tác thừa nào, mỗi lần phán định đều được căn đúng vào tốc độ khung hình cực hạn của hệ thống.

“Đây chính là sức hút của công nghệ.”

Lâm Uyên nhìn màn hình, trong lòng không khỏi đắc ý.

“Vãi!!!”

Một tiếng gào như sấm nổ vang lên bên tai.

Vương Lâm vừa đánh xong một ván, quay đầu định xem Lâm Uyên đang làm gì, kết quả suýt nữa trợn lòi mắt.

“Lão Lâm! Cái gì đây? Sao nó tự chạy vậy? Chuỗi chiêu này, cách di chuyển này? Vãi vãi vãi!”

Vương Lâm mặc kệ cả game của mình, ghé sát lại, dán mắt vào màn hình, nhìn nhân vật kia tự động dọn sạch một phòng, rồi lại tự chạy đến cánh cửa tiếp theo.

“Phần mềm thứ ba?!” Giọng Vương Lâm run lên, vừa phấn khích vừa sợ, “Có ổn không đấy? Cái này không bị khóa tài khoản chứ?”

“Không đâu, tao tự viết mà.”

Lúc này, Vương Lâm nhìn Lâm Uyên với vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Mày biết viết phần mềm thứ ba á? Chém vừa thôi. Thế viết cho tao một cái đi, loại một nút vô địch giết chết trong nháy mắt là được.”

Lâm Uyên nhìn dáng vẻ của Vương Lâm mà thấy hơi buồn cười, bèn đáp qua loa: “Tao còn việc chính phải làm, xong việc có thời gian thì làm cho mày một cái. À đúng rồi, tao phải về nhà một chuyến, mày trông máy hộ tao, đừng tắt nhé.”

Vương Lâm ừ một tiếng, cũng chẳng nghĩ nhiều, tiếp tục quay lại chơi game.

Dù sao cũng đang ở tuổi mười tám mười chín, trước kỳ thi đại học bị kìm nén lâu quá rồi.

Hôm nay gã còn lấy cớ vì Lâm Uyên thi không tốt nên mới có thời gian ra ngoài chơi, vậy thì phải tranh thủ từng giây từng phút.

Để tránh bị chú ý, Lâm Uyên thoát game, giữ ở giao diện chính. Làm xong mọi thứ, hắn nhanh chóng về nhà.

Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng trong lòng thì phấn khích đến mức khó mà diễn tả.

Bước đầu tiên, đã có rồi!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!